Hồi kí khóa thiền Vipassana 10 ngày – Tịnh xá Ngọc Thành

Chào các bạn mình là Roy, mình vừa mới trở về sau khóa thiền Vipassana 10 ngày tại tịnh xá Ngọc Thành. Vừa về đến nhà, mình cố gắng note ngay lại những gì mình trải nghiệm được từ khóa thiền này đến với mọi người.

  1. Cơ duyên đến với khóa thiền Vipassana:

Phần này hơi hơi lung tung, và cũng không liên quan mấy đến thiền Vipassana nên các bạn có thể bỏ qua, những dòng này như là note nhật kí của mình để sau này có dịp đọc lại vậy. Từ lúc nhỏ, chắc ai cũng đã từng xem phim Trung Quốc, những bộ phim cổ trang, Kim Dung,.. mình cũng thích những bộ phim ấy, lúc nhỏ bọn mình thường diễn lại cảnh, 2 người ngồi thiền trị thương cho nhau rồi phun máu độc ra rồi đánh nhau tiếp. Lớn lên một tí, thiền không còn là trò chơi nữa, vì mình biết thiền có thật. Lúc đó mê lắm, làm sao để có được sức mạnh siêu nhiên, sức mạnh tự chữa bệnh cho mình và người khác từ thiền định mình lao đầu vào tìm hiểu về thiền. Sau này hơn, mình có đọc sách self-help đọc khá  nhiều, mỗi cuốn sách đều nhắc đến thiền, như là một phương pháp định tâm, kết nối với thế lực vũ trụ siêu nhiên nào đó, để làm mọi thứ mình mong muốn trong cuộc đời. Mình lại càng hăng say hơn, tìm hiểu nhiều hơn và có tập một số phương pháp thiền. Rồi từ tìm hiểu về thiền mình bắt đầu có đam mê tìm hiểu về tâm linh, tâm linh một cách khoa học, chân chính không mê tín giáo điều. Bây giờ rộng hơn, cái mình thật sự tìm kiếm không phải là thiền, mà mình muốn biến mình thành một người có năng lực hơn  người bằng mọi cách, mình đã thử qua nhiều phương pháp thiền như thiền năng lượng, thiền theo dõi hơi thở, thiền quan sát, Pháp Luân Công, Suối nguồn tươi trẻ, Dịch cân kinh, Khai mở luân xa …. những phương pháp trên có cái tốt và xấu nhưng nó đều không hợp với mình. Và rất may mắn cuối cùng mình đã không bị vấy bẩn quá lâu hay đi vào những con đường xấu, mình đã tìm thấy phương pháp Vipassana từ blog của chú Nguyễn Quang Ngọc, lúc đó mình rất khao khát học nhưng vì sắp lên lớp 12 và cũng chưa đủ tuổi để đi. Thời gian qua đi, bận rộn với việc ôn thi rồi học đại học mình cũng quên bén việc học thiền, may mắn có một người anh khuyên đi học thiền Vipassana, đúng là dấu hiệu ( he he, tín đồ của Nhà Giả Kim), tại sao mình có thể quên cái mà mình đã cất công tìm kiếm mấy năm được nhỉ, rồi mình đăng kí ngay một khóa và đã được nhận, rất may mắn.

2. Ngày đầu tiên trở về Tịnh xá:

tinh-xa-ngoc-thanh-thien-vipassana

Sau khi đăng kí khóa đầu tiên mình đã học được 10 ngày lúc đó mình không viết note lại, và bây giờ cũng chẳng nhớ rõ để viết lại nữa nên mình viết về khóa thứ 2 của mình. Lần trở lại này mình quyết tâm hơn, không lầy lội như lần một nữa. Với những kinh nghiệm đã tích lũy từ lần đầu tiên mình khá tự tin. Đúng là trở về lại chỗ cũ, ở tịnh xá có chút thân thuộc hơn khác với lần đầu, mình cũng dễ quen với cảnh sắc nơi đây hơn. Lần này, mình đến vơi doanh hiệu khá oách ” thiền sinh cũ” được ở riêng với nhóm thiền sinh cũ không ở chung với thiền sinh mới. Nhìn những anh chị thiền sinh mới vào bỡ ngỡ mình lại cười thầm, giống hệt mình lúc trước. Khác với thiền sinh mới thiền sinh cũ giữ nhiều giới luật hơn, trong đó có một giới quan trọng là không được ăn sau 12h, mình cũng chả quan tâm lắm vì nếu ăn thì cũng ăn trái cây với uống trà thôi. Hoàn toàn không một thiền sinh nào được ăn cơm sau 12h, trừ những người bị bệnh phải ăn để uống thuốc anh mấy chị mang thai phải ăn. Không phải không cho ăn vì chi phí tốn kém, việc không ăn cốt để chuyên tâm tu tập, vì khi ăn no sẽ không ngồi thiền được, không ăn sau 12h là một trong các qui định cho các khóa thiền Vipassana trên toàn thế giới. Thiền sinh cũ chưa quen nên được ăn trái cây để quen dần bớt sốc, còn thiền sinh mới yêu cầu phải nhịn ăn để tiến bộ hơn trong thiền định. Nếu bạn là đang có ý định đi tu thiền và đừng lo lắng gì về việc ăn uống cả. Bản thân mình một thằng sinh viên bị đau dạ dày nặng, sáng ngủ tới 9h chờ tới trưa ăn gói mì tôm rồi đi học buổi tối mới là bữa chính vào đây vẫn thấy bình thường. Chả sao cả. Bù lại thức ăn ở đây lại cực ngon, và đa dạng, thay đổi 180* quan điểm của mình vì đồ ăn chay. Nhớ nhất là món cháo nấm, tịnh xá 2 lần đón mình bằng món cháo nấm, cháo nấu bằng gạo gì mình chả biết, hạt gạo nhỏ nhỏ và nấm, cho thêm giá, ăn rất ngon, chưa bao giờ mình ăn món cháo nào ngon như vậy cả. Mà nhớ là đừng thấy đồ ăn ngon quá mà ham ăn nhiều, không ngồi thiền được đâu, phải biết kiềm chế, kinh nghiệm đau đớn của mình.

3. Những người phục vụ tận tâm :

Những người phục vụ là một phần không thể thiếu của khóa thiền. Họ đều là thiền sinh cũ, đi phục vụ với đầy thành ý mong muốn người khác cũng hưởng được lợi lạc từ Vipassana như mình. Họ là những người thức sớm và ngủ muộn nhất, mỗi sáng thức từ 3h30 để đánh chuông và nấu nướng chuẩn bị bữa sáng. Thiền sinh chỉ việc lo ăn, ngủ với ngồi thiền thôi, việc còn lại thì người phục vụ lo hết. Có mấy hôm ngủ lười, không lên thiền đường, mấy anh phục vụ phải xuống gọi dậy mà áy náy đến giờ. Lúc mọi người trong thiền đường ( ngoài 3h thiền chung) thì họ tranh thủ lau dọn phòng ngủ của thiền sinh, toilet, giặt giũ, nấu cơm, chuẩn bị dụng cụ ăn…. Nhớ nhất là những lúc trời mưa, từ chỗ ngủ đến chỗ ăn không có mái che, tầm vài bước chân thôi, mấy anh đội mưa đưa từng cái nón cho thiền sinh khỏi ướt, hay sáng tạo hơn dùng tấm bạt làm cái lều di động , mỗi lần cũng bảo vệ được 4-5 thiền sinh an toàn. Nhìn cảnh đó thấy vui vui, ấm lòng. Chợt nhận ra, thấy trân những giây phút quí giá ở đây, cuộc sống ngoài kia đâu dễ thấy những hình ảnh đầy tình người như thế này.

4. Những đêm dài mất ngủ :

meditation4

Trừ đêm đầu tiền, ngày 0 thì các đêm còn lại mình đều mất ngủ. Có đêm cố gắng trằn trọc mãi ngủ không được, còn có đêm không muốn ngủ để thức, để nhớ. Những hình ảnh quá khứ hiện về rõ nét như chỉ vừa mới hôm qua. Việc mất ngủ làm mình hối hận đến bây giờ, vì đêm mất ngủ thì sáng lên thiền đường ngồi ngủ thôi chứ không tỉnh táo thiền định được, cái mà thầy bảo là hôn trầm, một trong những kẻ thù của thiền định. Ở khóa đầu mình có biết về việc này, có một cách để khắc phục trong pháp thoại đêm ngày 7 thầy có đề cập. Đó là những ai đi đúng con đường thiền Vipassana thì thường đêm mất ngủ, có khi thiền sinh Vipassana không ngủ. Không ngủ không phải là hoạt động 24h/24h, vẫn có giờ nghỉ ngơi. Ngủ theo cách thiền sinh Vipassana là ngủ tỉnh thức. Thầy bảo, ngủ là làm cho thân – tâm nghỉ ngơi, nằm xuống thì thân được nghỉ ngơi, còn tâm thì theo dõi hơi thở và quan sát cảm giác đó là phương pháp ngủ tốt nhất.  Nhưng mình đã không nghe lời thầy, đêm mất ngủ mình không làm vậy, mình để mặt cho cái tâm bất động dẫn dăt, nó dẫn đến hết tương lai rồi đến quá khứ. Kí ức lại hiện về, những chuyện từ hồi nhỏ, lúc còn mẹ bế hiện về như vừa mới hôm qua. Rồi chuyện lớn lên như thế nào, đi học ra sao, những người đã từng gặp, từng tiếp xúc, rồi những kỉ niệm vui buồn. Chưa bao giờ mình nhớ nhiều và rõ đến thế. Mình khuyên bạn nào không ngủ được thì làm như mình phía trên, sáng mai sẽ tỉnh táo để thiền định, đừng thức như mình, phí lắm.

5. Ngày an lạc 

Sau 10h sáng ngày thứ 10h, sự im lặng thánh thiện – Noble Silent chấm dứt, mọi người được nói chuyện với nhau. Đây là lúc hưởng những trái ngọt đầu tiên của 10 ngày khóa thiền diễn ra. Niềm hân hoan, hào hứng hiện rõ trên mặt mọi người, nhìn mặt ai của vui vẻ và phúc hậu. Họ tranh thủ làm quen nhau, nói chuyện, học hỏi kinh nghiệm và cuộc sống của nhau. Mình thấy ngày này rất ý nghĩa, mình cảm nhận được tình người, sự yêu thương và năng lượng tích cực từ tất cả mọi người. Qua hai khóa, mình thấy có một sự khác biệt về cách trò chuyện của các thiền sinh sau khóa thiền giữa thiền sinh cũ và mới. Nếu như thiền sinh mới vui vẻ hỏi han nhau về thông tin, cảm nhận khi thiền, kinh nghiệm và rất nhiều về cuộc sống thì thiền sinh cũ ít quan tâm đến thông tin cá nhân hơn,cùng lắm là hỏi tên tuổi và công việc thay vào đó thì họ thích nói về thiền, những kinh nghiệm và những kiến thứ về thiền, họ rất thỏa mái và sẵng sàng chia sẻ những gì họ biết. Nhóm nào mình cũng thích vì sau những câu chuyện của họ mình học hỏi được rất nhiều điều, tiếc thay là một đứa kém giao tiếp nên chỉ toàn nghe ké thôi, chứ rất ít đặt câu hỏi và chia sẻ về mình. Nhưng mình thấy những chia sẻ từ họ vô cũng giá trị, khi về nhà mình luôn cố gắng nhớ và note lại những gì họ chia sẻ, giá như lúc đó có máy ghi âm thì mình cũng đã ghi âm lại rồi. Nhờ họ mà mình thấy cuộc đời này ý nghĩa và đáng sống hơn. Còn nhớ mãi lời nói của một người anh mới quen ” Để được sinh ra là kiếp người là một may mắn lớn, vì thế hãy trân trọng từng giây, từng phút để sống thật tốt”. Mình sẽ nhớ mãi những con người mới quen ở đây, những lời động viên, những chia sẻ chân thành từ họ, không dễ dàng gì mà có được những chia sẻ ấy trong dòng đời bon chen này.

6. Những mãnh đời :

Hồi chuông chùa quen thuộc đã điểm, chính thức kết thúc khóa tu, cũng là lúc mọi người có thể trở về cuộc sống của mình. Một số xin ở lại dọn dẹp, giặt giũ chuẩn bị cho khóa thiền sau, một số về trước vì đã đặt xe, đặt vé cả rồi. Tịnh Xá như một ngôi nhà chung, dòng người cứ đi rồi đến, họ đến mang bao nỗi niềm nhưng lúc ra đi đều vui vẻ an lạc trong nội tâm, không khó để tìm thấy nụ cười hiền, ánh mắt hạnh phúc của từng người. Ngoài cổng tịnh xá những chiếc xe đã đến đón người thân, từ chiếc BWM sang trọng, taxi, xe ôm, xe máy đủ cả, ngoài kia là thế giới của mỗi người, thế mới biết trên dòng đời rộng lớn này, có những mảnh đời, những hoàn cảnh khác nhau nhưng đến với tịnh xá tất cả điều như nhau. Những người về hân hoan vẫy chào,  bắt tay rồi tạm biệt nhau, một số không quên xin số điện thoại liên lạc những người mới quen, những mối quan hệ thật tốt đẹp bắt đầu từ đây. Cuộc vui nào rồi cũng sẽ tàn, mỗi người đi qua cuộc đời đều làm lòng ta buồn nhẹ. Đâu đó có một anh bước ra cổng tịnh xá, vừa đi vừa giữ mặt lưu luyến nhìn lại mọi người, nó vang ” Chào các ĐỒNG TU, tôi về nhé”. ” Đồng Tu”, cái từ lần đầu tiên trong đời mình nghe nói với mình, nó thân quen lạ, vâng chào ” Đồng Tu”, chúng ta , cũng như bao con người, bao mảnh đời khác may mắn hiện diện trên cuộc sống này, chúng ta may mắn tề tựu nơi đây, may mắn nhận được ánh sáng Dhamma, chắc sẽ hiếm cơ hội gặp lại mọi người, thầm chúc mọi người an lạc, hạnh phúc tinh tấn trên con đường này. Nếu còn đi trên con đường này,  chắc chắn sẽ gặp lại.

vipassana-course-medition

7. “Chào các  Đồng tu, tôi về nhé ”:

Mọi việc dọn dẹp sau khóa thiền đã xong, đây cũng là lúc chào tạm biệt tịnh xá và mọi người để về với cuộc sống thường nhật. Lần mãn khóa thiền đầu tiên tầm chập tối mới xong xuôi công việc để đi về, bước ra khỏi tịnh xá, hòa nhập vào dòng người, tiếng kèn xe inh ỏi, công với những thắc mắc, vô ưu trong đầu cứ làu nhàu, nó cảm thấy buồn đời. Vì nó không chỉ thích mơ, nó còn mơ cao và mơ xa, bây giờ làm sao để nó buông bỏ những cái mà nó đã theo đuổi, cộng với những tiếng động ồn ào, tiếng người nói, tiếng xe,…. nó cảm thấy như muốn tự tử, tự nhiên buồn , cảm giác quá khó chịu. Rồi cũng bon chen cùng dòng người, xe cộ lên được xe buýt để về kí túc xá, cuộc sống thường nhật của một thằng sinh viên xa nhà ở kí túc xá lại bắt đầu, chẳng cần nhiều thời gian để hòa nhập lại,ngày hôm sau đâu lại vào đấy. Lần này có khác biệt, xách balo lên, chào mấy người anh mới quen sau khóa thiền, ngước lên trời hít một hơi sâu nhất có thể để luôn nhớ về kỉ niệm những ngày nơi đây, cảm thấy lòng bình yên lạ. Thế là lại về với thế giới, hè rồi không còn ở kí túc xá nữa, nơi mình ở mới cách xa tịnh xá tầm hơn 2.5km, không nhờ người nhà tới chở vì mình thích đi bộ về hơn. Trên con đường ấy, có nhiều cảm xúc đan xen khác lạ, một phần muốn được về, háo hức nhớ cuộc sống cũ của mình một phần nhớ những ngày ngắn ngủi ở Ngọc Thành, nhớ tất cả những kỉ niệm có được nơi đây. Lần đầu tiên nó thấy nắng đẹp đến thế, lần đầu tiên nó thấy yêu khoảng trời này thế thế và bây giờ nó lại không muốn về nhà lắm, nó muốn được tận hưởng cảm cái giác này, nó cứ muốn đi đi thế này mãi. Không ngôn từ nào mà nó có thể diễn tả cảm xúc hân hoan của nó lúc ấy, nhưng bất giác nó nhớ lời Thầy dạy, mọi việc điều vô thường anicca anicca anicca, nó mỉm cười. Nó biết rồi đây cuộc đời này không sớm thì muộn sẽ mang đến cho nó những biến cố, thăng trầm nhưng bây giờ nó không còn sợ hãi gì nữa, nó sẽ luôn mỉm cười đón nhận, vì nó biết anh sáng  Dhamma luôn soi rọi từng bước đi của nó…

16

No Responses

Write a response